Khi nào làm cho việc chơi cờ trở nên nhẹ nhàng, vui vẻ thì khi đó mới thành công. Cờ vua hiện đại và cờ tướng khó hơn mức tư duy trung bình, thành ra chỉ một số người có thể chơi được và chơi giỏi.
Điều đó thoạt đầu tưởng là hay, kỳ thực lại làm cho cờ không tiếp cận được số đông. Cờ vua Thailand và Khmer giữ được nhiều nét của cờ cổ Chaturanga, biến hóa chậm và chơi không quá khó.
Khởi thủy cờ đầu tiên không có những nước cờ đột phá, tạo ra bước ngoặt trận đấu. Đó là những nước cờ thần tốc, táo bạo xộc thẳng vào đội hình đối phương để tấn công kiểu siết cổ, khiến cho vua “chết” kiểu tức tưởi.
Cờcó nhiều quân viễn chiến (đánh xa, nước đi dài) sinh ra hệ lụy đó. Cờ vua hiện đại quá giang hồ. Bản thân việc chơi cờ đã khó, phát hiện ra nước cờ đột phá càng khó hơn. Do vậy, với người bình thường việc chơi cờ là khó.
Cờ Satuga khắc phục điểm yếu “‘biến hóa chậm” của các loại cờ Shatranj (Iran), Makruk (Thailand), Ouk (Campuchia), Sittuyin (Myanmar)… Ngược lại, cờ Satuga lại cũng khắc phục được điểm yếu “biến hóa nhanh” của cờ vua và cờ tướng.
Người chơi cờ có nhiều cấp độ nên cờ cũng cần có nhiều cấp độ (khó) tương ứng với cấp độ người chơi. Ví như bóng đá có sân 5, sân 7, sân 11… Trẻ nhỏ chỉ đủ sức chơi sân 5 thôi, chứ các cháu chơi sân 11 thì sẽ tạo ra các trận đấu không chất lượng.
Điều này tương ứng với việc chúng ta cần có các loại cờ khó để các kỳ thủ xuất chúng, đẳng cấp chiến thần thi đấu với nhau. Thêm nữa, với sự xuất hiện của siêu máy tính và siêu trí tuệ nhân tạo (AI) thì chúng ta cũng cần có “siêu cờ” để chúng thi đấu với nhau.

Bình luận về bài viết này